Màn trình diễn của viên ngọc thô Myles Lewis-Skelly trước Fulham sẽ khiến người hâm mộ Arsenal tự hỏi, tại sao anh không được tin tưởng ở vị trí trung tâm sớm hơn.
Có một thực tế kỳ lạ trong sự nghiệp của Myles Lewis-Skelly là anh đã chơi tổng cộng 76 trận đấu cấp độ chuyên nghiệp cho Arsenal và ĐT Anh, trước khi được trao cơ hội đá chính ở đúng vị trí sở trường của mình. Khoảnh khắc đó cuối cùng đã đến trong trận gặp Fulham, trận đấu thứ 35 trong chiến dịch Premier League thứ hai của anh, và cầu thủ 19 tuổi này đã nắm bắt cơ hội bằng sự hăng hái cùng vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc.
Sẽ có một số fan Arsenal không biết rằng Lewis-Skelly vốn luôn là một tiền vệ trong học viện của CLB, thay vì một hậu vệ trái. Toàn bộ sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp của anh thực tế là chơi trái sở trường, dù anh đã thể hiện xuất sắc ở vị trí hậu vệ biên mùa trước đến mức được triệu tập vào ĐT Anh.
Chứng kiến Lewis-Skelly thăng hoa ở hàng tiền vệ, giúp Arsenal thống trị thế trận trước Fulham, một câu hỏi hiển nhiên hiện lên: Tại sao Mikel Arteta lại mất nhiều thời gian đến vậy để trao cơ hội cho anh ở vai trò ưa thích?
Những người đồng đội ở tuyến giữa là Declan Rice và Martín Zubimendi đã lộ rõ vẻ kiệt sức trong nhiều tháng qua, nhưng chỉ đến bây giờ, khi giải đấu chỉ còn 4 vòng, Arteta mới cho thấy sự tin tưởng giao vị trí ở trung tâm cho chàng trai trẻ đầy triển vọng này. Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, chiến lược gia của Arsenal đã dành cho Lewis-Skelly một cái ôm ấm áp nhất.
"Chắc là tôi cũng chẳng biết nữa", Arteta trả lời khi được hỏi tại sao ông lại đợi nhiều tháng đến vậy mới xếp Lewis-Skelly đá tiền vệ. "Có lẽ tôi nên làm điều đó sớm hơn, tôi không biết nữa. Tôi phải thực hiện mọi thứ khi tin rằng cầu thủ đã sẵn sàng, đội bóng đã sẵn sàng và đối thủ là phù hợp".
"Đó là một rủi ro lớn. Nếu nó hiệu quả thì thật tuyệt vời. Nếu chúng tôi thua trận, tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi. 'Làm sao ông có thể để một đứa trẻ ở độ tuổi này, trong hoàn cảnh này, đá ở một vị trí mà cậu ta chưa từng chơi cả mùa giải?'. Tôi biết điều đó, nhưng tôi có cảm giác đây là trận đấu dành cho cậu ấy".
"Cậu ấy hoàn toàn xứng đáng với điều này. Tôi đã rất khắt khe với cậu ấy. Cậu ấy đã có một mùa giải ngoạn mục năm ngoái khi được đôn lên đội một, sau đó đã gặp phải một số thời điểm khó khăn. Nhưng cậu ấy vẫn rất khiêm tốn, rất tập trung và tôi biết cậu ấy đã sẵn sàng".
Hơn bất kỳ cầu thủ nào khác, Lewis-Skelly đã thiết lập nhịp độ cho chiến thắng của Arsenal. Trong hai phút đầu tiên, anh đã kiếm về một quả đá phạt, tạo ra một cơ hội và thắng một vài pha tranh chấp. Marco Silva, HLV trưởng của Fulham, gọi Lewis-Skelly là "cậu bé", nhưng đây chắc chắn là màn trình diễn của một người đàn ông trưởng thành.
Khả năng sử dụng cơ thể để kiếm về những quả phạt có lẽ là "siêu năng lực" trong bóng đá của Lewis-Skelly. Đây là một kỹ năng đặc biệt quý giá trong thế giới hỗn loạn của khu trung tuyến, không chỉ vì khu vực hẹp này tập trung rất đông cầu thủ mà còn vì nó giúp giải tỏa áp lực khi đối phương cố gắng vây ráp bóng.
Hồi ở học viện, những pha kéo bóng xộc thẳng về phía trước là điều khiến Lewis-Skelly nổi bật, nhưng trận đấu này yêu cầu anh phải chơi tư duy và cần cù hơn. Lewis-Skelly lùi sâu hơn Rice khi có bóng để giúp Arsenal điều tiết nhịp độ trận đấu, và tiếp thêm năng lượng bằng những đóng góp khi không có bóng.
Lewis-Skelly chơi đầy quyết liệt khi phòng ngự ngay sát vòng cấm Arsenal, và ở giữa sân, những pha đánh chặn của anh là khởi đầu cho các tình huống phản công. Góp mặt trong nhiều pha tranh chấp trên không ngay từ đầu trận, anh bắt nhịp nhanh và duy trì phong độ ổn định hơn so với những màn trình diễn trước đây.
Cho đến khi anh thực hiện một trong những pha xoay người và rê bóng thương hiệu sau hơn một giờ thi đấu, các khán đài Emirates đã vang lên điệp khúc quen thuộc "49, 49, Lewis-Skelly".
Một phẩm chất quan trọng khác mà Lewis-Skelly mang lại cho đội bóng là tình cảm mà anh tạo ra từ đám đông tại Emirates. Trong một mùa giải mà sự lo lắng của các fan luôn là vấn đề thường trực với đội bóng của Arteta, Lewis-Skelly đóng vai trò như một nhân tố vực dậy tâm trạng. Tất cả người hâm mộ đều yêu quý một cầu thủ "cây nhà lá vườn", và hình ảnh Lewis-Skelly trở lại đội hình chính sau một thời gian dài vắng bóng rõ ràng đã tạo ra một luồng phấn khích khắp sân.
Đó là một màn trình diễn mà Lewis-Skelly đã thực hiện tốt tất cả những điều đơn giản nhất. Không màu mè, không sai lầm ngớ ngẩn. Anh chiến thắng trong các cuộc chiến ở tuyến giữa, chuyền bóng chính xác và chọn vị trí hợp lý. Tài năng trẻ này đã hoàn thành toàn bộ 64 đường chuyền của mình, thu hồi bóng 6 lần (cao nhất trong số các cầu thủ Arsenal) và kiếm về 4 quả phạt, nhiều nhất so với bất kỳ cầu thủ nào trên sân.
Trên hết, Lewis-Skelly thực sự tận hưởng trận đấu. Đối với tập thể Arsenal vốn bị bủa vây bởi sự lo lắng và áp lực trong những tuần gần đây, đó là một cảm xúc vô giá. "Khi nhìn thấy danh sách thi đấu, tôi đã phải dụi mắt một chút", Lewis-Skelly chia sẻ với Sky Sports. "Bên trong tôi cảm thấy vô cùng phấn khích. Cảm giác trên sân thật tự nhiên, tôi được chơi bóng tự do và trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình".
Hiện đang có những nghi ngại về tương lai của Lewis-Skelly tại Arsenal, đội bóng cần huy động vốn thông qua việc bán cầu thủ vào mùa hè này. Sự cám dỗ từ việc bán Lewis-Skelly là có thật, đặc biệt vì anh sẽ đại diện cho khoản "lợi nhuận thuần" trên bảng cân đối kế toán. Nhưng trận đấu này là một lời nhắc nhở về tài năng và cá tính mà Arsenal đã đào tạo được, và thực tế là tình yêu mà người hâm mộ dành cho anh. Những phẩm chất như vậy cần được trân trọng thay vì bị loại bỏ.